Home » People & Blogs » Cô Nương Xinh Đẹp Sắp Phải Đi Lấy Chồng Rồi - Nhạc Cổ Phong - Hàn Dung ft Gumin | Gả vào hào môn

Cô Nương Xinh Đẹp Sắp Phải Đi Lấy Chồng Rồi - Nhạc Cổ Phong - Hàn Dung ft Gumin | Gả vào hào môn

Written By LEE PHÚ QUÝ OFFICIAL on Sunday, Aug 25, 2019 | 08:20 AM

 
Văn án: Chuyện kể về nàng tiểu thư khuê các thuộc gia đình quyền quý yêu một chàng thư sinh nghèo. Họ là đôi thanh mai trúc mã chơi với nhau từ bé đến lớn và đều có tình cảm dành cho nhau. Nàng vẫn luôn mong chờ một ngày chàng sẽ đến mở miệng hỏi cưới nàng. Nhưng vì mặc cảm gia thế của mình, chỉ tập trung lo đèn sách để một ngày thi đỗ công danh mới hỏi cưới nàng, nên vẫn chưa chịu thổ lộ tình cảm của mình với nàng. Đến một ngày, theo sự sắp đặt của cha mẹ phải gả cho một người khác, nàng chẳng còn làm gì được nữa, mối tình với chàng chỉ đành cất giữ trong lòng. Khi nghe tin chàng đã khóc rất nhiều chỉ muốn chạy đến nhà nàng và hét thật to “Ta yêu nàng“ nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Giờ nàng đã là vợ của người khác rồi. CÔ NƯƠNG XINH ĐẸP PHẢI ĐI LẤY CHỒNG RỒI Nhạc: Hóa Thạch, Lão Miêu Lời: Lee Phú Quý Singer: Hàn Dung ft Gumin Arranged by: Hùng HIT ♫ LYRICS ♫ Cô nương xinh đẹp vì sao đi lấy chồng xa Nhưng trong tim ta xốn xang, nhớ nhung hoài về chàng Lệ dâng trong đôi mắt ấy, ngấn dài lăn trên môi Ôi đau thương thăm thẳm vì thương chàng bao năm qua Cô nương xinh đẹp vì sao đi lấy chồng xa Lâu nay ta nuôi ước mơ ai rước ta về nhà chàng Ngày chung đôi ai đã hứa bái đường nâng giao bôi Sau hôm nay ra từ biệt, nàng mãi mãi chia tay chàng [ĐK] Gả vào hào môn, chốn Phú Quý vinh hoa mà Dung nhan nay sao hao mòn lên kiệu hoa chua xót Nào thủ phủ rộng lớn sao khóe mi rớt đôi hàng Kể từ giờ trở đi vĩnh viễn không gặp lại Hận lòng mình khi ấy chẳng nói câu yêu nàng Cho hôm nay phân ly rồi tim chàng như dao cắt Mỗi lần lòng nghĩ đến cô nương dấu yêu đã đi rồi Vội vàng cầm nhành hoa mong đến trao nàng ta [RAP] Bao kỷ niệm đã tan vỡ, hòa nhịp trong từng hơi thở Rồi giờ đây như là giấc mơ Mà chỉ có thể đứng nhìn từ xa trong cơn mưa Phảng phất nỗi buồn vô tận Dậy trong lòng nỗi oán hận, để nàng vuột khỏi tầm tay Ta chỉ còn biết ngồi nơi đây Cảm nhận không gian thật lặng lẽ Trong cô đơn mất nàng rồi đâu ai hay Cô nương ngày nào an nhiên, như hoa tỏa nắng trước hiên Khoé mi sao còn có chút ưu phiền Cài đóa hoa tươi trên tóc cùng Áo đỏ thẳm , lệ nhoà thắm ướt bờ môi Chỉ mong thời gian quay lại, để thấy nụ cười trước kia Chàng chỉ biết nhớ nhung ngóng trông Ngàn nỗi đau như dao cắt vì Đã không nói ra tiếng yêu nàng lúc xưa Mỗi lần lòng nghĩ đến cô nương dấu yêu đã đi rồi Hồng trần dù ngả nghiêng mong sẽ không rời xa